| Nội dung: |
Anh chàng Trương Ngáo vốn có bản tính thật thà đến mức ngô nghê được vợ (Ba Bành) cho năm quan tiền đi buôn, để mụ rảnh rang rước trai (Lục Tồn) về nhà. Trên đường đi nghe thấy chuyện mang của cúng chùa thì sau này sẽ hưởng phước, thế là chàng ngốc ta vào chùa cho Phật vay tiền. Về khoe, dĩ nhiên bị vợ cho ăn gậy và bắt đi đòi lại. Ngáo ta hồn nhiên đi, nhưng không đòi ở chỗ đã cho vay mà sang tận Tây Thiên đòi Phật Tổ… Sau được Đức Phật Bật cười trước bộ dạng, hành vi và ứng xử của Ngáo, rồi Phật thương Ngáo hay thương người tâm thiện mà nhận Ngáo làm đệ tử và đổi tên mới là Hứa Chơn Tâm. Phật Tổ còn cho Ngáo nhành lá làm thuốc uống vào trở thành người thông minh và cho sánh duyên với nàng Hà Như Ý. Vợ Ngáo là Ba Bành và người tình Lục Tồn cũng tự đổi ngôi bởi tính cách xấu xí, tráo trở, lẳng lơ, dâm đãng. Đang làm ăn khấm khá, nhà cửa đề huề, vì say mê sắc dục mà Lục Tồn bỏ vợ bỏ nhà lấy Ba Bành. Kết cục sự nghiệp Lục Tồn tiêu ma, từ giàu có thành trắng tay, tức bị "lộn ngược". Ba Bành cũng chịu chung số kiếp… |
| Ý nghĩa: |
- Tư liệu góp phần việc bảo tồn nghệ thuật Tuồng Huế (Tuồng hài). - Ý nghĩa vở tuồng: Chiều sâu của vở tuồng hát bội Trương Ngáo cho thấy thân phận con người bị bỏ rơi. Thượng đế đã trốn chạy. Con người vùng lên phản kháng kéo Thượng đế nhìn lại và cứu độ chúng sinh trong kiếp người. Không cần hậu kiếp. Tuồng hát còn chỉ ra nhân tính nghịch lý tồn tại rất thực, rất hợp lý nơi thân phận làm người. Tốt-Xấu, Thiện-Ác là hai mặt của một thể thống nhất nơi con người. Bao lâu còn là người xin đừng thoát thai làm Tiên, làm Phật. Hãy ở lại với kiếp người, cho dù dẫy đầy oan trái, nhưng chỉ có con người, chỉ làm người ta mới thấy được và nhận ra những giá trị cao siêu, thiêng liêng thôi thúc ta tìm đến. Thế giới loài người là một cõi nên sống và đáng sống. |