NSƯT Trương Tuấn Hải
Nội dung
- Sinh ra là thế hệ thứ 4 trong một đại gia đình đã 4 đời sinh tử với nghiệp Tuồng. Lên 9 tuổi, ngoài học hát, múa, đánh trống, là con thứ 3 của dòng họ, anh đã bắt đầu lên sân khấu trong những vai nhí. Nhưng ý thức về những vinh quang và bọt bèo của thân phận một nghệ sĩ tuồng thì đã ngấm sâu vào anh khi chứng kiến trọn vẹn sự tan tác và phá sản của một loại hình nghệ thuật đã gắn với số phận của bao nhiêu cuộc đời qua 4 thế hệ trong gia đình của anh. Nhưng dù sao, đó là thứ gia sản duy nhất và là món nợ tâm linh tổ tiên để lại mà anh không thể chối bỏ.
- Cuộc đời của NSƯT Trương Tuấn Hải là một chuổi ngày dài, bởi anh đã phải trải qua nhiều công việc để kiếm sống và mong gìn giữ ánh hào quang còn sót lại của gia đình.
- Năm 1996, hay tin Trung tâm bảo tồn di tích cố đô Huế khôi phục lại Nhà hát Duyệt Thị Đường nhằm bảo tồn ca múa nhạc cung đình và tuồng Huế, Hải đã bỏ công việc, viết đơn xin gia nhập, mặc sự phản đối, can ngăn của cả họ hàng. Năm 1998, anh bán căn nhà nhỏ của mình, lấy tiền đi học lớp Đạo diễn sân khấu ở Trường đại học sân khấu Điện ảnh Hà Nội. Năm 2001, sau khi tốt nghiệp khóa học, với tấm bằng Đạo diễn xuất sắc, anh trở lại Nhà hát Duyệt Thị Đường để làm người nghệ sỹ, và sau này dù là Giám đốc của Nhà hát Nghệ thuật truyền thống Cung đình Huể (thuộc Trung tâm Bảo tồn Di tích cố đô Huế) anh vẫn tham và đã dàng dựng thành công nhiều vở tuồng như: Người khởi nghiệp Đàng trong, Trái tim người nghệ sỹ, Chí sỹ Trần Cao Vân, Trương Ngáo đòi nợ Phật, Máu lửa ngập Thiên Trường… Năm 2015, anh đã hoàn nhiệm vụ của một cán bộ quản lý và về nghỉ hưu theo chế độ.
- Sau những cây đại thụ còn lại như: Cố nghệ nhân La Cháu, NSND La Cẩm Vân đã trở thành người thiên cổ… thì những người như NSƯT Trương Tuấn Hải, NSƯT Thanh long, NN La Nguyên, NSƯT La Thanh Hùng… là thế hệ cuối cùng, hiếm hoi còn lại đã sống với tuồng Huế bằng người trong cuộc. Danh hiệu NSƯT anh vừa được trao tặng chính là phần thưởng xứng đáng cho niềm đam mê không biết mệt mỏi của anh.